Tuesday, October 22, 2013

phim phòng ủy viên


- Tôi là bà Oliphant, ông Cotton.

- Vâng, thưa bà Oliphant. Cám ơn vì cuộc nói chuyện.

Lắc đầu, tôi đặt máy.Về đoạn cuối, giọng của quí bà đầu bên ấy nghe chói chang rít réo đến phát sợ. Tôi đã muốn báo cho trung tâm biết là tôi đi ăn trưa thì chuông điện thoại reo.

- Thanh tra Kellin đây, - giọng nói đầu dây bên kia vang lên. – Anh còn nhớ tôi chứ, Mr. Cotton?

- Tôi nhớ, - tôi dè dặt trả lời. Lúc đó tôi quả thật không có một lý do rõ ràng cho sự lạnh lùng của mình. - Cũng đã lâu lắm rồi, Mr.Kellin, - rồi tôi thêm vào với giọng ấm áp hơn chút đỉnh.

- Ba năm rồi, tôi tin vậy. Ngày đó anh gọi tôi là Mike.

- Dĩ nhiên, Mike.

Anh chần chừ một chút, rồi nói: - Bây giờ tôi làm việc trong văn phim phòng ủy viên công tố quận. Ông Greenfield đã rút tôi sang bên này.

- Tôi biết, - tôi nói.

- Jerry, tôi gặp chuyện.... nhưng mà cuộc nói chuyện này... ừ thì, không nên coi là chuyện chính thức. Không hiểu sao tôi cứ hy vọng anh giúp được tôi. Tôi chỉ không biết nên trình bày như thế nào.

- Tốt nhất là bắt đầu từ đầu, - tôi nói. - Nếu nó không quá dài.

phim danh nghe khô khan

Kelly, Keller, Keller, thanh tra. Lờ mờ, tôi nhớ đến một chàng trai kiêu ngạo đã có lần cùng tôi điều tra một vụ lừa đảo séc tầm cỡ cách đây đã nhiều năm. Mike Kellin của Sở Cảnh Sát, đúng thế, chắc là anh ấy rồi. Anh ấy trực thuộc bộ phận tội phạm kinh tế.

Tôi nhìn xuống đồng hồ. 11 giờ kém 15. Đúng 12 giờ tôi có hẹn. Mà là hẹn với công tố viên liên bang bên tòa liên bang. Một cuộc hẹn không thể lỡ.

Trong sổ điện thoại của tôi quả thật vẫn còn số của Michael Kellin. Tôi giơ tay nhấc máy và chọn số. Ở phía bên kia, tại Sở Cảnh sát, có một giọng đàn ông vang lên.

- Văn phòng các thanh tra, hạ sĩ Leonard xin nghe.

- Tôi là Cotton, FBI. Tôi có thể nói chuyện với Mike Kellin chứ?

- Ông Kellin hiện không còn ở bộ phận chúng tôi nữa, thưa ngài, ông ấy làm việc ở văn phòng ủy viên công tố quận. Ông chờ đã, tôi có thể tìm hộ ông số điện thoại mới.

Mike Kellin vậy là đã thăng tiến. Thanh tra trong văn phòng ủy viên công tố quận. Công việc này thích hợp với anh ấy. Tôi ghi số điện thoại, cám ơn, dập máy rồi gọi tiếp.

lần này tôi gặp một giọng phụ nữ. Câu xưng  phim danh nghe khô khan, hầu như bẳn gắt. - Oliphant, phòng chờ của ủy viên công tố. Quý vị cần gì?

- Tôi là Cotton. Tôi muốn nói chuyện với ông Kellin.

- Về chuyện gì?

- Cái đó tôi không biết. Anh ấy đã gọi cho tôi nhưng không gặp, giờ tôi gọi trở lại. Anh ấy muốn nói chuyện với tôi.

- Ông Kellin hiện không có ở đây. Tôi có thể ghi số của ông không?

- Anh ấy biết rồi, thưa quí bà.

phim gã không giở trò bẩn


- Chào cậu,- tôi nói. - Nhìn như thể cậu đang vội thì phải?. - Trong những ngày qua, hai chúng tôi theo đuổi hai vụ án khác nhau, và tôi sực nhớ ra rằng đã hay ngày nay tôi chưa gặp anh.

- Mình phải sang khu Park Row, - Phil nói.

Trong khu Park Row là nhà tù điều tra liên bang.

- Vậy là được việc rồi hả? - Tôi hỏi. - Cậu tóm được Larry Walsh?

- Tóm được rồi, - Phil khẳng định. - Nếu luật sư của phim  gã không giở trò bẩn, gã sẽ ngồi trong đó cho tới ngày xét xử.

- Chúc mừng! - tôi nói. Larry Walsh là một tay lừa đảo cưới xin xuyên tiểu bang, kẻ đã làm tan nát biết bao trái tim phụ nữ và gây nên những tổn thất vật chất nặng nề. - Chú ý đừng để cho tay luật sư qua mặt! - Tôi nói thêm.

- Jerry, mình phải vôi rồi. mà này, có người vừa gọi đến cho cậu. Một thanh tra Kelly hay là Keller gì đó. Hay là Kellin. Chào nhé.

- Cậu có ghi số lại không?

- Anh ta sẽ gọi lại lần nữa, - Phil hối hả cất bước.

phim thật sự không thể tưởng tượng

Cô duỗi dài hai cánh tay về phía anh. Và vòng ôm lấy cổ anh. Anh hôn lên trán cô, rồi lên miệng cô. Rồi anh giơ tay gạt làn chăn mỏng ra khỏi cơ thể cô và chầm chậm vuốt cả hai tay lên làn da nóng rẫy của cô, trước khi anh dứt mình đứng phắt dậy và bước đi luôn, không nhìn lại thêm lần nữa, bởi e ngại cái nhìn đó có thể lại khiến anh thành yếu đuối. Anh cần một cái đầu tỉnh táo, và anh không thể né tránh, không thể tỏ ra hèn hạ, nếu không muốn làm hỏng thành quả của bao nhiêu tháng trời lao động.

Anh không còn nghĩ đến chủ đề lấy vợ nữa.

Mike Kellin không phải dạng đàn ông thích ràng buộc. Cora Dixon cũng thế - dù là với những lý do hoàn toàn khác.





Đến cửa phòng làm việc, tôi va phải Phil. Tôi bước đến, còn anh đã lại muốn bước về. Người bạn và cũng là đồng nghiệp của tôi đang mặc bành-tô, chiếc bành-tô mà anh mới mua được có vài ngày nay. Áo màu xanh thẫm, chiết eo nhẹ, một chiếc áo thật sự sang trọng, phim thật sự không thể tưởng tượng được là giá của nó chỉ có 38 đô-la. Đúng là một cơ may chỉ có tại phố Orchard, nơi những nhà buôn người Do Thái có thể bán cho ta mọi thứ hàng đặc biệt trên đời, những món hàng không còn được bán chạy ở nơi khác.

phim đã quên được nỗi

Thế anh định nghĩa một suy nghĩ ngu ngốc như thế nào? - Cô hỏi.

- Anh nghĩ đến một ngôi nhà thân quen, với ngọn lửa cháy trong lò sưởi, nơi em chào chồng em với một nụ hôn và một cốc rượu.

- Và với bao nhiêu năm tháng hạnh phúc cùng giấy chứng nhận hôn thú và nhẫn cưới, - cô châm biếm thêm vào. Hai con mắt xanh lục lóe sáng.

Anh bối rối cười nhẹ rồi đeo bao súng vào thắt lưng. Anh đẩy nó ra phía sau lưng một chút, để khẩu súng không nổi rõ lên dưới tà áo veston.

Cora chỉ về phía khẩu súng. - Anh đã dùng nó lần nào chưa? - Cô hỏi. - Ý em muốn nói - đã bao giờ anh dùng nó bắn vào một người nào chưa?

- Em đánh trống lảng, - anh nhận định.

- Em hỏi nghiêm chỉnh đấy. Em quan tâm đến chuyện đó.

- Chưa, chưa bao giờ anh bắn vào ai cả. Và anh hy vọng anh không bị ép phải làm điều đó.

Một nếp nhăn rất sâu hằn phía chân mũi anh. Tối hôm nay có thể sẽ đến bước đó. Thật đột ngột, cảm giác sợ hãi lại nội dậy. Nó siết bóp tim anh. Trong đêm qua anh phim đã quên được nỗi sợ. Giờ nó lại hiện hữu.

Anh lắc đầu xua đi những suy nghĩ u ám khi khoác áo veston lên người rồi cúi xuống với Cora.

- Anh không nhìn được máu, - anh nhẹ nhàng nói. - Hẹn gặp lại em sau, bé yêu! Giờ anh đã vui khi nghĩ tới lúc gặp lại em.

phim nảy ý định ngu ngốc

Mechiael Kellin bước ra từ phòng tắm. Trong khi vừa đưa tay cài cúc áo sơ mi vừa với lấy bao súng P38 từ chiếc bàn nhỏ kê nơi đầu giường, anh thấy rõ đôi mắt xinh đẹp của Cora thoắt biến thành trầm ngâm và băn khoăn, theo dõi từng chuyển động của anh. Cô vẫn nằm trên giường, dưới tấm chăn mỏng hiện rõ từng đường nét của cơ thể hút hồn.

- Anh khéo chiều con gái ghê, - cuối cùng cô nói. Nghe giọng như có chút ngạc nhiên, như thể cô không hề chờ mong điều đó.

Anh xoay lại và nhìn xuống mặt cô. Qua những kẻ hở của mành mành có một vệt nắng phủ xuống bờ vai trần. Trời đất, một người con gái tuyệt vời làm sao, anh nồng nhiệt nghĩ thầm. Anh quen cô đã từ ba tuần nay, nhưng tới hôm qua họ mới chung đêm với nhau.

Anh đã tưởng mình không bao giờ còn say mê được thế nữa. Suy cho cùng, anh đã bước vào tuổi 41 trước đây một tháng. Đằng sau lưng anh là hai quan hệ vợ chồng đổ vỡ, không biết bao nhiêu những cuộc tình, những cuộc phiêu lưu, những mối quan hệ hời hợt.

- Cứ mỗi lần nhìn em là trong đầu anh lại phim nảy ý định ngu ngốc, - anh nói.

- Lại nữa ư? – Cora hỏi. Cô ườn oài và mỉm cười khêu gợi.

- Không phải thứ em tưởng đâu, - anh nói nhanh.

phim Có lẽ sự chân thực

Tôi đã thấy cái tên Toru và Watanabe này ở vài tác phẩm khác của Murakami. Tự nhiên tôi giật mình: Murakami tuổi Kỷ Sửu, mà trong tử vi Tây Phương thì tuổi Sửu là Taurus - vị thần bò dũng mãnh đầy nhục cảm trong thần thoại Hy Lạp mà tôi vẫn bắt gặp trong tranh vẽ của Picasso. Toru phải chăng là một biến âm dí dỏm của Taurus theo lối Murakami? (Rừng Na-uy dí dỏm lắm, bạn cứ đọc mà xem).

Và Watanabe phải chăng là âm thanh vọng lại từ mấy từ tiếng Anh: "Want to be" - muốn được tồn tại, muốn sống, muốn thành được như thế? phim Có lẽ sự chân thực và tình yêu dũng mãnh của nhân vật Toru Watanabe đối với cả bản ngã và tha nhân trong Rừng Na-uy cũng chính là mơ ước của tác giả. Thế mới thật là tiểu thuyết! Đọc Rừng Na-uy rồi, tự nhiên ta thấy mình tự nhủ rằng nào, hãy mạnh mẽ lên như thần bò huyền thoại, và hãy biết "want to be". Ấy là một vài xúc cảm riêng tư của tôi khi đọc và dịch Rừng Na-uy.


Còn bạn, cuộc đời của bạn là cả một cõi riêng tư khác biệt, và bạn sẽ còn tìm được nhiều cái hay cái lạ nữa khi đọc Rừng Na-uy. Từng nghĩa trong tiểu thuyết cũng như xiêm y mỹ nhân, lớp lang của nó hấp dẫn đến đâu là tuỳ ở lòng người lần mở, và khi ta tưởng đã đến nơi thì hoá ra mới chỉ là bắt đầu. Cái duyên của Murakami là ông động được đến tơ lòng sâu kín của tất cả mọi người. Mong rằng những ân hưởng văn chương và cuộc đời mà tôi đã nhận được từ ông vẫn nguyên vẹn trong từng con chữ Việt mà tôi đã lựa chọn để kể lại Rừng Na-uy cho bạn nghe với tấm lòng bồi hồi trân trọng của mình.